Wednesday, 03/06/2020 - 04:18|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Lộc Ngãi B

Kể truyện về Bác Hồ

Chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta, đã hiến dâng tất cả tình cảm, trí tuệ và cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta. Người đã để lại tài sản vô giá là tư tưởng và tấm gương đạo đức trong sáng, mẫu mực, cao đẹp, kết tinh những giá trị truyền thống của dân tộc, của nhân loại và thời đại.

Tài liệu đính kèm: Tải về

Tình yêu của Người dành cho những khúc hát dân ca


Chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta, đã hiến dâng tất cả tình cảm, trí tuệ và cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta. Người đã để lại tài sản vô giá là tư tưởng và tấm gương đạo đức trong sáng, mẫu mực, cao đẹp, kết tinh những giá trị truyền thống của dân tộc, của nhân loại và thời đại.

Là tấm gương trọn đời phấn đấu, hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng con người và nhân loại; là tấm gương của ý chí và nghị lực tinh thần to lớn, vượt qua mọi thử thách, khó khăn để đạt mục đích cách mạng; là tấm gương tuyệt đối tin tưởng vào sức mạnh của nhân dân, kính trọng nhân dân, hết lòng, hết sức phục vụ nhân dân; tấm gương của một con người nhân ái, vị tha, khoan dung, nhân hậu hết mực vì con người; tấm gương trong thực hiện việc cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, đời riêng trong sáng, nếp sống giản dị và đức khiêm tốn phi thường. Những đức tính cao cả ấy chung đúc lại trong một con người đã làm cho tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trở nên cao thượng tuyệt vời, nhưng cũng chính từ sự kết hợp của những đức tính ấy mà Người là tấm gương rất đỗi gần gũi, đời thường thông qua những câu chuyện, việc làm hết sức cụ thể để mọi người ai ai cũng đều có thể học tập, noi theo.

Đã có hàng trăm, hàng ngàn câu chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, mỗi câu chuyện đều mang đến cho mọi người những bài học thấm thía sâu sắc. Trong số vô vàn những câu chuyện kể về tấm gương đạo đức của Bác, trái tim tôi lại trào lên xúc cảm trước những phút giây cuối cùng trong cuộc đời của Bác – đó là câu chuyện về “tình yêu của Người dành cho những khúc hát dân ca”.Câu chuyện sau này được đồng chí Vũ Kỳ, thư ký riêng của Bác ghi lại trong cuốn hồi ký của mình.

 

…Vào buổi sáng ngày 2/9/1969, đây là buổi sáng cuối cùng trong cuộc đời 79 mùa xuân của Bác. Bởi sau 9 giờ sáng hôm ấy Người thực sự bước vào “ cuộc trường chinh nhẹ cánh bay”, để lại cho nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới một niềm đau thương, mất mát không thể nào diễn tả nổi bằng mọi ngôn từ. Không gian của câu truyện cũng chỉ thu nhỏ trong căn nhà A67. Căn phòng này cách ngôi nhà sàn của Bác chỉ vài chục bước chân. Trước đó, theo lời đề nghị của bác sỹ, để tiện cho việc theo dõi, chăm sóc sức khoẻ của Người, ngày 18/8/1969, các đồng chí trong Bộ Chính trị và những đồng chí trực tiếp chăm sóc Bác đã chuyển Bác xuống ở căn phòng này. Sau gần 20 ngày chống cọi với bệnh tật, Bác đã yếu lắm. Nhưng hễ tỉnh lại là ngay lập tức, Người hỏi thăm tình hình chiến đấu ở miền Nam, tình hình lũ lụt ở miền Bắc. Ngườicòn dặn các đồng chí trong Bộ Chính trị phải làm sao tổ chức ngày lễ Quốc khánh thật longtrọng để nhân dân vui, phải bắn pháo hoa cho nhân dân phấn khởi. Trong những giây phút cuối cùng, đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, đối diện với quy luật nghiệt ngã của sự tồn vong Bác vẫn luôn nghĩ cho đồng bào, cho đất nước mà “ nâng niu tất cả chỉ quên mình”. Nằm trên giường bệnh, sáng 2/9, lúc này Người đã rất mệt, mong muốncuối cùng của Người là được gặp và thăm đồng bào miền Nam không thực hiện được, hơi thở của người mỗi lúc một yếu dần. Các đồng chí trong Bộ Chính trị và các bác sỹ không ai nỡ rời xa Người dù chỉ là một phút. Lần đầu tiên tỉnh lại sau cơn đau, Người nhìn xung quanh rồi hỏi:

-Trong các chú có ai biết hò Huế không?

Mọi người lúng túng nhìn nhau,quả là một tình huống không ai chuẩn bị trước. Thường ngày, Người vẫn thường nói “ miền Nam luôn ở trong trái tim tôi”, thêm vào đó Huế vốn là mảnh đất gắn bó cùng Người suốt một thời gian dài tuổi thơ. Giờ đây, trong những phút cuối cùng, có lẽ Người mong muốn mang hình ảnh miền Nam yêu thương, hình ảnh núi Ngự, sông Hương với những kỷ niệm buồn đau theo mình vào cõi vĩnh hằng bất tử. Nỗi niềm ấy của người dường như ai cũng thấu hiểu, nhưng tìm nghệ sỹ hò Huế lúc này thật khó. Lần thứ hai tỉnh lại, Người lại hỏi. Lúc này giọng người đã yếu hơn nhiều:

- Trong cácchú, ai có thể hát cho Bác nghe một làn điệu ví dặm Nghệ Tĩnh được không?

Thêm một lần nữa sự im lặng và bối rối bao trùm căn phòng. Câu ví dặm câu hát dân ca xứ Nghệ đã bao bọc và nuôi dưỡng tâm hồn Người từ thưở lọt lòng. Ngươì lớn lên và đi ra thế giới từ chiếc nôi văn hoá quê hương mặn mòi tình nghĩa ấy. Trước giây phút sắp biệt ly Người khao khát được nghe, được sống trong hơi ấm quê hương. Lần thứ ba tỉnh lại, Người ngỏ ý muốn nghe một khúc dân ca quan họ Bắc Ninh, lầnnày thật may mắn khi cô y tá bé nhỏ Ngô Thị Oanh tiến lại gần Bác:

-Thưa Bác, cháu xinhát cho Bác nghe ạ.

Với chất giọng trong trẻo của người con gái Vĩnh Phúc, chị cất lời hát“ Ngươì ở đừng về”.. Căn phòng nhỏ chìm trong tiếng hát. tiếng hát hay tiếng lòng ! Không ai phân biệt được. Chỉ biết rằng lời quan họ sâu lắng, tha thiết quá. “ Người ơi, người ởđừng về. Mà người ơi, người ở đừng về” đã nói hộ lòng người. Cô y tá càng hát càng ngẹn ngào, những người xung quanh không ai cầm được nước mắt. 9 giờ 47 phút ngày 2/9/1969 trái tim vĩ đại của Bác Hồ đã ngừng đập, để lại muôm vàn tình thưong yêu cho đồng bào cảnước. Sinh ra và lớn lên từ trong câu hát dân ca, từ điệu ví dặm ầu ơ ngọt ngào đằm thắmcủa mẹ, cuối cùng Ngươì thanh thản nhẹ nhàng bước vào cuộc trường sinh bằng âm hưởng của tiếng hát dân ca. Sau này, trong một bài báo tôi còn đựơc biết chị Ngô Thị Oanh, cô y tá viện quân y 108, người hát khúc hát dân ca “ Ngươì ở đừng về” vào những giây phút cuối cùng của cuộcđời Bác kể lại: Sau khi chị hát xong, Bác Hồ nhìn chị, chị cảm giác như Bác đang mỉm cười.Người còn bảo lấy bông hoa hồng bạch trên bàn mang tặng chị. Cử chỉ nhỏ mà ý nghĩa thậtto lớn. Cho đến phút cuối đời, quên cả nỗi đau đang vò xé, Người vẫn giành trọn niềm yêuthương, sự quan tâm đặc biệt cho mỗi người, đặc biệt là phụ nữ. Và bông hoa hồng nhỏ béấy chị đã ép khô để luôn giữ và xem nó là vật kỷ niệm thiêng liêng theo chị suốt cả cuộc đời:

 Giấu mình đi

 Người chẳng làm phiền ai cả

 Dép một đôi, áo quần vài bộ

Chỉ có trái tim bao la là tất cả gia tài…

 9 giờ 47 ngày 2/9/1969 Bác đã mang theo âm hưởng những câu hát dân ca vào cõi bất tử của cuộc đời. 79 năm đã lặng lẽ trôi qua giờ đây đã ngừng lại mãi mãi

Câu chuyện tuy đơn sơ, bình dị mà nó vẫn sâu sắc như biết bao câu chuyện kể về Người. Một con người, một nhân cách cao cả. Trong cuộcđời người đã hy sinh tất cả, cả cái tuổi xuân mà bao nhiêu chàng trai cùng trang lứa có được.Bác đã đánh đổi điều đó để đổi lấy hòa bình dân tộc, hòa bình cho đất nước Việt Nam.Người không chỉ yêu cuộc sống yêu con người, thích sống hòa nhập với thiên nhiên, cỏ cây hoa lá, mà người còn yêu biết mấy cái cội nguồn dân tộc từ những làn điệu dân ca.

Câu chuyện trước lúc ra đi của Bác đã cho tôi hiểu rằng: Muốn yêu tổ quốc Việt Nam,yêu dân tộc Việt Nam, con người Việt Nam trước tiên hãy yêu cái bình dị, chất phát của đời sống con người Việt Nam. Và hơn thế nữa là yêu những câu dân ca, những câu hát cội nguồn của dân tộc. Hàm ý cuối cùng của Bác còn là ngọn đèn chỉ lối giữa đêm khuya nhắc nhở chúng ta dù có đi đâu, cũng nhớ đường về quá khứ bởi nếu không có quá khứ sao có hiện tại. Nếu là con người Việt Nam chúng ta hãy yêu lấy những khúc ca, những câu hát, những thể loại truyền thống dân tộc. Hãy giữ gìn nó như giữ chính bản thân của chúng ta.

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 1
Tháng 06 : 3
Năm 2020 : 276